Đúng lúc này, một thằng bé tay xách lồng tre nhỏ chạy chậm lên đầu thành. Y phục tuy hàn vi nhưng lại được giặt giũ phẳng phiu sạch sẽ. Khi không nói chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo ấy toát lên vẻ trang nghiêm hiếm thấy ở những đứa trẻ đồng trang lứa. Thằng bé chạy một mạch, nhìn thấy bóng lưng cao gầy quen thuộc kia bèn điều chỉnh nhịp thở, lấy đủ hơi rồi mới lớn tiếng gọi: "Giang Phủ Đinh!"
Giang Phủ Đinh thu lại tâm tình, quay người nhìn đứa trẻ lớn lên ở Võ Đế thành này. Hình như nó là trẻ mồ côi, được một đôi vợ chồng già trong thành nhận nuôi, mở tiệm bánh bao ngay gần nhà cũ của Vương Tiên Chi. Nghe nói trước đây trong số các đệ tử của Vương Tiên Chi, Tân Lang và Lâm Nha đều rất thích đến quán nhỏ ấy ăn sáng. Đứa trẻ bảy tám tuổi, nhãn giới tự nhiên cũng cao hơn người thường. Nó nuôi một con chó cỏ gầy trơ xương, rảnh rỗi hay bận rộn cũng đều dắt chó đi dạo khắp thành, ra dáng như một vị tướng quân dẫn binh tuần tra lãnh địa. Giang Phủ Đinh đến Võ Đế thành không có ai lo liệu sinh hoạt, nhất là sau khi Lâm Nha rời Đông Hải, hắn vốn cầu kỳ nên chuyện ăn sáng đều giải quyết qua loa ở tiệm bánh bao kia. Mỗi lần đều tốn hai mươi văn tiền mua một lồng bánh bao vỏ mỏng nhiều nước. Lâu dần thành quen với đứa trẻ thu tiền, thỉnh thoảng cũng trêu chọc thằng nhóc làm gì nói gì cũng rập khuôn nghiêm túc này. Giang Phủ Đinh cũng thắc mắc, một đôi vợ chồng hiền lành tùy hòa như vậy sao lại dạy ra được một đứa trẻ cổ quái đầy mùi sách vở cũ kỹ thế kia.Đứa trẻ họ Cẩu đi theo đôi vợ chồng già đưa lồng bánh bao cho Giang Phủ Đinh, mặt mũi nghiêm trang nói: "Hai mươi văn tiền, cứ ghi nợ trước, nếu ngươi quên, ta sẽ nhắc."




